Sinh sau 2 phút

A+ A-


Thật đen đủi cho tôi khi có một cô em gái không bao giờ an phận. Nó được sinh ra sau tôi có… vài phút. Vâng, anh em tôi song sinh ạ! Cuộc sống của tôi không lúc nào được yên ổn khi cô em “tiểu yêu” lớn lên cùng nhau. Chẳng lẽ tôi lại phải bắt chước người xưa mà than rằng: “Trời đã sinh ra ta sao còn sinh ra nó?”



Ngày đầu tiên đi học, nó mè nheo với mẹ: …“Con muốn sách đẹp, bút đẹp, thước đẹp, anh Nhân không được có gì đẹp hơn con, mẹ nhé!” Đúng là đồ con gái, tôi cóc thèm mấy thứ đấy. Tôi chỉ cần máy bay và súng giả thôi. Nhưng Trang đâu bao giờ chịu nhường tôi. Ngày hôm trước tôi cầm điều khiển ô tô lao vù vù vào mấy cuốn vở và chân con bé khiến nó hét ầm lên:

-Mẹ ơi! Anh Nhân làm bẩn hết sách đẹp của con rồi!

Thì ngày hôm sau, nó đã lựa lúc tôi ăn sáng dí khẩu súng nước vào đầu tôi, tinh quái:

-Đầu hàng đi, nếu anh còn muốn… sống!

Tôi thản nhiên ngồi gặm bánh mì, không thèm coi lời nó ra gì. Kết quả là dứt lời 2s, bánh và quần áo tôi ướt sũng, lại còn bị mẹ mắng vì tội làm đổ nước ra nhà. Tôi phóng ánh mắt căm hận sang cô em gái đang ngồi ăn bánh ngoan ngoãn như một con mèo con bên cạnh, mở miệng định thanh minh thì nó đã kéo áo mẹ: “Anh Nhân còn định đổ lỗi cho con nữa đó mẹ!” Ôi! Tôi điên mất thôi. Nỗi oan này làm sao mà rửa sạch được?!

Trang không giống tôi, dù anh em tôi sinh đôi, tất nhiên. Trang nghịch ngợm và… quái đản. Ngược lại, tôi coi cô em như một thằng con trai để lôi vào bất kì “cuộc chiến” nào. Không phải tôi không biết thỉnh thoảng Trang ngấm ngầm chống đối tôi, nhưng tôi nhún vai:

-Đúng là con gái!

Và chỉ ngày hôm sau, Trang đã lại ngồi sau xe, ôm tôi chặt cứng để:

-Anh chở em đi học, nhá!

Giọng Trang trong trẻo, dễ thương như một chú mèo khiến lòng tôi mềm lại. Đó là khoảng thời gian đẹp nhất của anh em tôi. Sẽ chẳng có gì xảy ra nếu không có một ngày tôi và Trang cùng lớn.

Mười bảy tuổi, Trang cao gần bằng tôi. Tóc ngắn, áo thun, quần jean, giày thể thao, trông cô em tôi như một thằng con trai, hệ quả của những trận bóng đá sai khớp chân và những trận bóng chuyền trẹo cổ tay. Có một điều mà một thằng con trai vô tâm như tôi cũng có lúc hơi suy nghĩ, đó là những đứa con gái tuổi này đã bắt đầu biết kẹp tóc xanh đỏ, váy áo lòe loẹt. Chỉ riêng Trang là không. Tôi coi đấy là một điều hiển nhiên, em gái tôi thì bao giờ mới là… con gái chứ! Tôi chỉ hơi thắc mắc khi có một ngày mẹ bí mật giấu mấy áo nho nhỏ trong tủ quần áo của Trang.

Tối hôm đó, tôi vào phòng và bắt gặp cô em gái đứng trước gương với mái tóc xõa, lấp lánh 2 cái kẹp nhỏ, bộ váy áo màu hồng nhạt, môi ươn ướt và phơn phớt hồng, đôi giày búp bế gắn nơ màu trắng. Tôi nhẹ nhàng tiến đến sát gương, Trang giật mình quay lại. Tôi sững người nhìn cô em. Trang như một vật – thể – lạ, nó quá… xinh đẹp. Lần đầu tiên tôi biết em gái tôi có đôi mắt đen tuyền của mẹ, cái mũi dọc dừa của bố và nụ cười của… tôi (Chẹp, cứ cho tôi tự an ủi thế đi!). Không hiểu sao bỗng nhiên tôi lại thấy khó chịu. Tôi gắt ầm lên:

-Mày làm cái gì thế hả? – Hỏi xong tôi mới biết mình vừa hỏi một câu hết sức vô lí và… ngớ ngẩn.

-Anh thấy em thế nào? – Trang mỉm cười. (Phù, may mà em gái tôi… hiền.)

-Chả ra làm sao cả. Mày làm ơn cứ quần jean, áo thun đi cho thế giới nó hòa bình.

-Nhưng…

-Không nhưng gì cả! Lát tao vào mà vẫn còn thế này thì…

Tôi quay phắt lại, hậm hực bỏ ra khỏi phòng. Chính tôi cũng chẳng hiểu tại sao mình lại phản ứng… thái quá như thế nữa. Có lẽ tại cảm giác mất mát!

Khi tôi đang ôm máy nghe nhạc yên lặng trên giường thì Trang gõ cửa. Tôi nhắm mắt, trùm chăn giả vờ ngủ. Trang mở khẽ cửa rồi thò đầu vào. Sau một thoáng ngập ngừng, nó bước chân vào, tới bên giường tôi.

-Anh ơi, anh ngủ chưa? – Trang thì thầm.

Tôi vẫn gan lì không chịu lên tiếng, chỉ mong nó đi ra. Trang kéo chăn khỏi mặt tôi, nhẹ nhàng gỡ phone ra đặt lên bàn. Rồi không biết nghĩ gì, nó chui vào chăn, kê đầu lên cánh tay tôi, thủ thỉ:

-Anh Nhân, dậy đi! Em biết anh chưa ngủ. Em muốn nói chuyện này!

-Gì? – Tôi mở mắt, càu nhàu, đúng lúc đối diện với ánh mắt long lanh của cô em song sinh nghịch ngợm.

-Em thích một người! – Trang rụt rè thổ lộ.

Tôi thở dài thườn thượt. Sao khi biết em gái mình thích một người, tôi lại hụt hẫng thế này nhỉ? Bây giờ thì tôi đã biết nguyên do sự thay đổi đột ngột của Trang. Nó cũng là con gái và đã lớn rồi. Tôi không thể ép em gái mình mãi mãi là… một thằng con trai được. Trang kể nhiều về Minh, thằng bạn thân của tôi. Trang thích Minh như bao đứa con gái trong trường thích Minh. Đơn giản vì Minh là hot boy, vì Minh chơi bóng rổ giỏi, vì đối với ai Minh cũng đối xử rất ngọt ngào. Cô em gái ngốc nghếch của tôi đã thích Minh trong những lần tập bóng cùng nhau. Và giờ, nó làm tôi rối tung lên chỉ vì một điều duy nhất: Tôi sợ tình yêu làm Trang phải khóc!

-Anh ủng hộ em nhé!

-Ừ! – Tôi gật đầu, lại lén thở dài.

Ngày hôm sau, tôi thông báo vắn tắt tình trạng của cô em gái cho thằng bạn thân và kết luận:

-Mày mà làm gì khiến em tao buồn thì đừng có trách!

-Mày nói thật đấy à? Thằng em… ý nhầm… cô em song sinh của bọn mình… lại nhầm… của mày đã thay đổi… vì tao?

-Ừ! Nên mày đừng có mà làm nó buồn, tao nhắc lại lần thứ hai rồi đấy!

-Trang xinh thế cơ à? Tao phải gặp em ý ngay mới được!

Cái thằng quỷ này, không hề chú ý đến lời tôi một chút nào, chỉ chăm chăm vào nghe tôi tả Trang thôi. Đúng là đồ háo sắc! Cuối buổi học, tôi và Minh đến sân bóng chờ Trang. Cô em xuất hiện trong bộ đồ ngày hôm trước, trông nữ tính và xinh kinh khủng.

-Hôm nay trông em như một cô công chúa ấy! – Minh cất giọng ngọt xớt.

Tôi đạp mạnh vào chân nó. Đồ đểu! Nó còn dám tán tỉnh em tôi nữa cơ đấy! Minh nhăn nhó, nhưng nó vội lấy lại nụ cười “lừa tình” ngay. Trang mỉm cười bẽn lẽn.

-Em cảm ơn!

Trang và Minh đi chơi, bỏ tôi trơ trọi lại một mình. Tôi nằm vật ra giữa sân bóng. Giờ thì tôi hiểu cảm giác mất mát ấy là gì rồi. Mười bảy năm. Mười bảy năm tôi đi đâu Trang cũng lẽo đẽo theo sau. Mười bảy năm tôi làm gì, chơi gì Trang cũng bắt chước và đòi cho bằng được. Mười bảy năm Trang đảo tung cuộc sống của tôi lên, làm cho tôi không có ngày nào yên ổn. Cũng là mười bảy năm, tôi quen với sự có mặt của cô em gái bướng bỉnh nhưng dễ thương. Thế rồi đùng một cái, nó lớn, tôi lớn. Nó yêu, tôi không yêu. Kết quả là nó bỏ mặc ông anh này với bộ dạng của một kẻ vừa bị chôm mất món đồ yêu quý nhất, để tung tẩy bên một thằng xa lạ. Xa chứ, lạ chứ, Minh có sống cùng nhà, nằm cùng giường, ăn chung muỗng… với Trang như tôi đâu. Ông trời thật là bất công!

Những ngày sau đó, tôi tránh mặt Trang. Mà hình như con bé cũng chả thèm quan tâm xem ông anh này sống chết thế nào. Sáng, nó được Minh đón đi học. Chiều, Minh chở nó về tận nhà giao cho bố mẹ tôi. Mẹ vui vẻ khi thấy cô con gái cưng nữ tính hơn một chút. Bố cười xòa nói chuyện với thằng Minh cứ như… đúng rồi. Tóm lại, chẳng có ai trong căn nhà này còn biết tới sự tồn tại của tôi. Thật tội nghiệp cái thân mình quá! (Haizzz… từ lúc nào mình biết than thở thế này nhỉ?)

-Anh Nhân! Hôm nay anh chở em đi học nhá!

-Sao không đợi thằng Minh qua đón?

-Em thích đi cùng anh cơ! – Trang phụng phịu.

-Thôi đi, ở nhà mà đợi nó, tao không thích đi với một con heo!

Ngoài mặt thì nói thế nhưng trong lòng tôi lại đang huýt sáo. Dở hơi nhỉ? Tôi chở Trang đến trường, nghe cô em líu lo bao nhiêu là chuyện như 17 năm nay vẫn vậy. Tự nhiên thấy trời hôm nay đẹp hơn. Nhưng trời đẹp chẳng bao lâu. Phía trước tôi là thằng Minh đang chở một con bé nào đấy. Tôi bối rối, hóa ra lí do hôm nay Minh không qua chở em gái tôi là thế này đây. Trước khi Trang nhìn thấy cảnh này, tôi vội rẽ qua một đường khác.

-Sao thế anh?

-Sao cái gì?

-Sao hôm nay anh lại đi đường này, trường mình bên kia cơ mà?

-Thì muốn đi với mày lâu lâu một chút. Dạo này thằng Minh nó bắt cóc mày mất nên cũng hơi nhớ nhớ. Mà hai đứa vẫn… bình thường đấy chứ?

-Dạ! Bình thường ạ!

Tôi nghe trong giọng Trang có cái gì ngập ngừng và buồn man mác. Tự nhiên cũng thấy buồn theo. Chưa bao giờ tôi nghĩ rằng, có lúc tôi lại lo lắng cho Trang đến vậy. Tôi định bụng đến trường sẽ hỏi thằng Minh cho ra nhẽ. Cuối giờ học, tôi bảo Trang đợi, một mình đến sân bóng gặp thằng Minh.

-Này! – Tôi vừa ném quả bóng về phía Minh vừa gọi.

-Gì? – Thằng bạn đón trái bóng, dập lên dập xuống và ném thẳng vào rổ, cú ném ăn 3 điểm.

-Mày với Trang…

-Bọn tao vẫn bình thường!

-Thôi đi, sáng nay mày chở con bé nào đấy? Mày nên nhớ là đừng có làm gì khiến em gái tao phải khóc, nếu không tao không tha mày đâu thẳng quỷ! – Tôi ném quả bóng trúng đầu nó.

Thằng bạn đứng lại, xoa xoa đầu rồi nhìn tôi:

-Này, bây giờ tao mới thấy mày thực sự quan tâm đến em gái đấy!

Tôi nhét lại quả bóng vào túi, không thèm để ý đến lời Minh nói. Trang là em gái tôi, em gái tôi đấy và tôi có trách nhiệm bảo vệ nó. Mà từ lúc nào tôi đâm ra lo lắng cho Trang nhiều vậy nhỉ? Một buổi tối, Trang mặc thật đẹp rồi qua phòng tôi.

-Anh Nhân, em muốn đi ăn kem!

-Thì tự đi đi, không thì kêu thằng Minh qua đưa đi! – Tôi vẫn dán chặt mắt vào màn hình máy tính.

-Anh Minh bận rồi! – Giọng Trang ỉu xìu.

-10’ nữa! – Tôi gắt gỏng.

Nhưng 10’ của tôi kéo dài tới hơn một tiếng, đến khi chơi chán, quay sang bên cạnh thì Trang đã gục đầu xuống bàn ngủ từ lúc nào. Sao nó không gọi tôi vậy nhỉ? Tôi đánh thức Trang, thấy hơi có lỗi:

-Dậy đi, anh chở đi ăn phở, giờ này chắc chẳng còn kem nữa đâu!

-Dạ, cũng được! – Trang nhẹ nhàng như một con mèo.

Tôi đưa Trang ra Phố Ăn gần nhà, chọn một cái quán nhỏ lề đường, hai anh em gọi hai bát bún. Trời buổi tối hơi se lạnh, bát bún bốc khói hấp dẫn, tôi giục Trang:

-Ăn đi kẻo nguội hết bây giờ!

Trang không nói gì. Tôi ngẩng đầu lên nhìn theo hướng ánh mắt thẫn thờ của nó. Phía bên kia đường là thằng Minh đang ngồi ăn cùng với con bé hôm nọ. Nó lại còn đút cho con bé kia ăn mới điên chứ. Tôi nóng mặt, định đứng dậy hỏi nó thì Trang đã kéo tay tôi lại.

-Anh Nhân, sắp nguội hết rồi, anh ăn đi!

Nói rồi Trang cúi xuống tô bún, gắp một miếng lớn. Cho dù Trang cố giấu, tôi vẫn thấy những giọt nước mắt rất to. Tôi liếc nhìn thằng Minh, bắt gặp nó cũng vừa quay nhìn tôi, sắc mặt nó kém tươi đi một chút, nhưng ngay sau đó nó lại tươi cười cùng con bé kia. Ăn xong tôi chở Trang đi lòng vòng vì con bé muốn thế. Trang áp mặt vào lưng tôi, như ngày còn nhỏ. Không nghe thấy tiếng thút thít, nhưng tôi biết Trang đang khóc. Tôi cũng chẳng biết nên làm thế nào, cứ đi mãi cho đến khi Trang cất giọng nghèn nghẹn:

-Anh ơi, mình về đi!

Sáng hôm sau Trang ốm, một mình tôi đến trường. Vừa tới nơi là tôi tìm thằng Minh. Có lẽ nó đang muốn trốn tôi nên mãi cuối giờ tôi mới lôi được nó ra sân bóng.

-Mày giải thích đi! – Tôi gằn giọng.

-Tao… Tao không còn thích Trang nữa!

-Tại sao?

-Vì không hợp, thế thôi!

-Nhưng con bé vẫn còn yêu mày. Mày không thể đối xử với em gái tao như bao nhiêu đứa con gái khác được!

-Sao lại không chứ? Mày không thể bắt tao yêu mãi một đứa chỉ vì nó là em gái mày được. Chuyện tình cảm chứ đâu phải trò đùa!

Thằng Minh bỏ đi. Tôi đứng chết sững giữa sân bóng. Minh nói có lí, tôi đâu thể bắt nó yêu Trang khi nó đã hết tình cảm chứ. Nhưng còn Trang, em gái tôi, thì sao? Điện thoại rung, tôi nghe tiếng mẹ gấp gáp trong điện thoại.

-Con tới bệnh viện nhanh đi! Trang lên cơn sốt rất cao, lại co giật nữa. Sáng nay bố đi công tác, một mình mẹ không xoay sở được!

Tôi rụng rời chân tay. Thằng Minh nghe tôi nói chuyện cũng đã quay lại hỏi han.

-Trang sao rồi? Bệnh có nặng lắm không?

Tôi nhìn nó, tay đã nắm chặt và bỗng dưng muốn cho nó một đấm.

-Mày không cần quan tâm!

-Nhưng Trang cũng từng là người yêu của tao!

Câu nói không đúng lúc của nó đẩy nỗi giận của tôi lên tới đỉnh điểm. Tôi đấm thẳng vào mặt nó, dù biết hành động của mình là vô lí.

-Mày nói đúng, tình cảm không thể ép buộc. Mày có thể đùa với bất kì ai, nhưng tốt nhất đừng làm em gái tao tổn thương!

Tôi đạp xe đến bệnh viện. Không biết từ lúc nào đã thấy mắt mình ướt nhòe. Ngày xưa, Trang cũng thường bắt tôi phải đạp xe trong lo lắng như thế này. Con bé nghịch ngợm theo bạn đi chơi rất xa rồi kêu tôi tới đón. Tôi giận giữ quát nó:

-Mày có muốn đi không? Lần sau tao để cho ở đây luôn!

Trang méo mặt, lí nhí xin lỗi rồi sau đó lại vẫn chứng nào tật ấy. Ngày còn nhỏ, Trang nghịch ngợm giấu tất của tôi đi khiến tôi mỗi lầm muốn đi giày lại kéo tai nó:

-Tất của anh đâu hả?

Trang lấy trong tủ ra đôi tất đã được giặt thơm phức.

-Anh bẩn quá, tất nhét dưới gầm giường chả bao giờ chịu giặt!

Có một lần, Trang đưa cho tôi chiếc khăn len nó mới tập đan. Tôi đang trong trận chiến game nên buông một câu:

-Mày tặng cho thằng Minh nhưng nó không nhận mới đưa cho tao chứ gì!

Sáng hôm sau thấy chiếc khăn được gấp gọn gàng trên bàn với tấm thiệp: “Tặng anh trai thương yêu nhất của em!”, tôi bỗng thấy cay cay mũi. Tôi quàng chiếc khăn đi học, mặc cho chiếc khăn bị một vài lỗi đan to đùng.

Giờ, khi nhớ lại những kỉ niệm, tôi bỗng thấy mình làm anh mà chưa bao giờ thật lòng lo cho Trang. Mười bảy năm qua, tôi chỉ biết bắt nạt Trang, chỉ biết đổ lỗi cho nó mà không nhận ra, ông trời sinh nó sau tôi 2 phút để tôi biết rằng mình đã tệ đến thế nào.

Ngồi bên cạnh giường Trang suốt cả đêm, hồi hộp khi bác sĩ thông báo cơn sốt của nó đã giảm, không còn co giật nữa, tôi mới nhẹ lòng đi đôi chút. Tôi nắm chặt tay Trang, nghe tình thân len lỏi vào trong tim. Ấm lắm! Tôi biết mình thật may mắn khi có một cô em gái như Trang. Và cho dù có chuyện gì xảy ra, tôi cũng sẽ đánh đổi tất cả để Trang luôn được sinh ra sau tôi… vài phút.



[Tác giả: Phố Anh Đào]

(Nguồn: Chiều Mưa)

Bài viết liên quan:

Truyện ngắn 4528877612843208066

Mạng xã hội

Quảng cáo

item